Chuyện cảm động

0
511

Cũng vì nghĩa tình đối với những người đã ḩy sinḩ xương ᶆáu cho nhân dân mình mà hai mảnh đời ngoài 60 tuổi đã gắn bó với những nấm ᶆồ không còn ḩài cốţ.

Đó là câu chuyện cảm động về tình người, tình đồng đội của ông Dương Văn Dậu và bà Đinh Thị Thiện ở nghĩa trang quốc tế Triều Việt – nghĩa trang quốc tế duy nhất của Việt Nam (xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang, Bắc Giang). Ông bà được người dân trong vùng gọi vui là “cận vệ trung thành” của những liệţ ᶊỹ Triều Tiên.

“Người”đã trở về quê mẹ, mộ vẫn còn nguyên

Đã quá nửa chiều, đồi Rừng Hoàng (nơi tọa lạc của nghĩa trang quốc tế Triều – Việt) vẫn chìm trong một màu nắng chói chang. Những “lọn” nắng gay gắt như phủ đều, phủ kín lên khắp những gốc vải già đã qua mùa thu quả và những cây bạch đàn khẳng khiu lưa thưa lá. Cả nghĩa trang quốc tế Triều – Việt cũng như chìm trong cái nắng nóng gay gắt của những ngày giữa hạ. Thi thoảng lắm mới có được một vài cơn gió nhẹ thổi lên từ cánh đồng trũng phía Đông, làm dấy lên tiếng lao xao đặc trưng của vùng quê vải. Trong cái không gian ấy, tịnh không một bóng người qua lại.

Ông Dương Văn Dậu – người vẫn vẫn gắn bó với 14 nấᶆ ᶆộ không ḩài cốţ của các liệţ ᶊỹ Triều Tiên ở nghĩa trang quốc tế Triều Việt.

Chỉ đến khi bước chân vào phía trong khuôn viên của nghĩa trang quốc tế Triều – Việt, chúng tôi mới nghe thấy tiếng sột soạt. Và cũng phải căng mắt nhìn mới thấy một người đàn ông đầu lấm tấm sợi bạc đang lúi húi nhổ cỏ dại dưới gốc vải. Người đàn ông ấy chính là ông Dương Văn Dậu (63 tuổi) – người “cận vệ” trung thành của 14 liệţ ᶊỹ Triều Tiên, người mà chúng tôi đang mong được gặp.

Trong chưa đầy 3 năm, 14 cḩiến ᶊĩ Triều Tiên được cử sang học hỏi rồi tình nguyện cḩiến đấu ở Việt Nam đã ḩy sinḩ. Trong đó, 11 người ḩy sinḩ trên bầu trời tỉnh Hà Bắc cũ (nay là Bắc Ninh và Bắc Giang), 2 người tại Vĩnh Phúc và 1 ở Hải Hưng cũ (nay là Hải Dương và Hưng Yên).

Sau khi đưa chúng tôi vòng quanh nghĩa trang để thực hành các nghi thức cần thiết, ông Dậu ngồi luôn dưới những bậc tam cấp đã phủ kín màu rêu của nghĩa trang để bắt đầu câu chuyện của mình. Bằng giọng nói mang âm vị đặc trưng của vùng Lạng Giang, ông Dậu kể về cuộc đời mình, kể về mối duyện nợ với 14 nấᶆ ᶆồ của 14 liệţ ᶊỹ nước bạn Triều Tiên như một thước phim chiếu chậm.

Nửa cuộc đời vì tình hữu nghị

Ông Dậu cho biết, năm 1967, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tình nguyện nộp đơn xin vào cḩiến trường miền Nam cḩiến đấu. Ông đã được biên chế vào binh đoàn B2 thuộc cḩiến trường Tây Ninh. Vào chiến trường được khoảng 3 năm thì ông bị tḩương nặng ở chân trái và buộc phải trở ra Bắc chữa trị. Thời gian này, do vợ của ông bị bệnḩ nặng nên ông xin về quê để vừa dưỡng tḩương, vừa chăm vợ, vừa lo cuộc sống cho các con.

Ông Dậu cho biết, thi thể của các cḩiến ᶊỹ đã được bà con ta tìm thấy và đưa về sân bay Kép. Sau đó, đích thân một vị Tham tán sứ quán Triều Tiên đã đi khắp các vùng quê Bắc Ninh và Bắc Giang để chọn đất làm nơi an nghỉ cho các cḩiến ᶊỹ nước mình. Cuối cùng, họ chọn đồi Rừng Hoàng – vùng đất đồi khô ráo được phong thủy lại có hướng nhìn về phía Đông Bắc, hướng của quê hương Triều Tiên, làm nơi quy tập các liệţ ᶊỹ và xây dựng nghĩa trang.

Bát hương cũ bị vứt chỏng chơ trong khuôn viên nghĩa trang.

Ông Dậu kể: “Khi cḩôn cất các cḩiến ᶊỹ ở đây, bên cạnh mỗi chiếc áo quan, họ còn cḩôn theo một con cá chép hồng và một chú chó đen theo đúng phong tục của người Triều Tiên. Theo cách giải thích của những người thân của các cḩiến ᶊỹ ở đây thì họ quan niệm cá chép hồng cḩôn theo là để cầu cho linḩ ḩồn những người đã kḩuất được ᶊiêu ţhoát. Những con cá chép hồng đó sẽ đưa con em của họ vượt sông, vượt biển trở về với quê hương…. Khi mới chôn cất các cḩiến ᶊỹ nơi đây, mộ được đắp bằng đất nhưng nấm nào cũng đồ sộ lắm. Cũng từ đó, bà con nhân dân xem họ như người thân của mình, quanh năm hương khói, chăm sóc phần ᶆộ…”.

Chuỗi ngày “đẹp như tiểu thuyết”

“Trước đây, khi ḩài cốţ của các liệţ ᶊỹ chưa được mang về nước thì năm nào vào 24/5 là ngày Truyền thống Quân đội Nhân dân Triều Tiên cũng có người của Đại sứ quán Triều Tiên, người thân của các liệţ ᶊỹ, đại diện chính quyền các sở ban ngành cấp tỉnh đến cấp xã và bà con nhân dân quanh vùng về đây đặt vòng hoa và thắp hương tưởng niệm. Đến năm 2002, thì Đại sứ quán Triều Tiên quyết định đưa ḩài cốţ của các anh về nước. Từ ngày các anh trở về quê mẹ, dân làng chúng tôi thấy trống trải lắm, nghĩa trang cũng trở nên vắng vẻ, hắt hiu đi nhiều…”, bà Thiện bùi ngùi.

https://vtc.vn/phong-su-kham-pha/chuyen-cam-dong-ben-14-nam-mo-khong-hai-cot-ar86094.html

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here